BÂY GIỜ LÀ

BÀI HÁT TRONG NĂM HỌC

HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

Tài nguyên

ĐỌC BÁO CÙNG TÔI

admin

  • (
    HỔ TRỢ TRỰC TUYẾN
    Nguyễn Thanh Hà
    ĐT:0936661356- 0388927668
    ( )
  • (
    Lê Đình Thọ
    ĐT:0938215369
    ( )

Thành viên trực tuyến

4 khách và 0 thành viên

Điều tra ý kiến

Bạn thấy website của chúng tôi như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với Website Huyện đoàn Thanh Chương - Nghệ An.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Diễn đàn trao đổi > Giáo viên Tổng phụ trách >

    CHÙM THƠ 20-11

    Chúng ta không thể nào quên, những người Thầy, người Cô như “người lái đò” đầy tận tụy, dìu dắt chúng ta từng bước trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt nam 20/11, tôi xin trích đăng một số bài thơ viết về Thầy, Cô giáo nhằm tỏ lòng biết ơn với những người đã đưa chúng ta đến những bến bờ kiến thức và dạy dỗ chúng ta “nên người”.

    Thầy và chuyến đò xưa


    Lặng xuôi năm tháng êm trôi
    Con đò kể chuyện một thời rất xưa
    Rằng người chèo chống đón đưa
    Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

    Bay lên tựa những cánh diều
    Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
    Rời xa bến nước quên tên
    Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

    Giọt sương rơi mặn bên đời
    Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
    Mắt thầy mòn mỏi xa trông
    Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...

    Nguyễn Quốc Đạt

    Con với thầy

    Con với thầy
    Người dưng nước lã
    Con với thầy
    Khác nhau thế hệ

    Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
    Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
    Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
    Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

    Vẫn theo tôi những lời động viên
    Mỗi khi tôi lầm lỡ
    Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
    Mỗi khi tôi tìm được vinh quang...

    Qua buồn vui, qua những thăng trầm
    Câu trả lời sáng lên lấp lánh
    Với tôi thầy ký thác
    Thầy gửi tôi khát vọng người cha

    Đường vẫn dài và xa
    Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
    Từng bước một tôi bước
    Với kỷ niệm thầy tôi...

    Phạm Minh Dũng


    Lời ru của thầy

    Mỗi nghề có một lời ru
    Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
    Lời ru của gió màu mây
    Con sông của mẹ đường cày của cha

    Bắt đầu cái tuổi lên ba
    Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
    Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
    Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

    Thầy không ru đủ nghìn câu
    Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
    Tuổi thơ em có một thời
    Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

    Như ru ánh lửa trong hồn
    Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
    Thầy ru hết cả mê say
    Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

    Mẹ ru em ngủ tròn đêm
    Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
    Trong em hạt chữ xếp dày
    Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

    Từ trong vòm mát ngôi trường
    Xin lời ru được dẫn đường em đi
    (Con đường thầy ngỡ đôi khi
    Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

    Hẳn là thầy cũng già thôi
    Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
    Thì dù phấn trắng bảng đen
    Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

    Đoàn Vị Thượng
    Xin lỗi các em

    Tôi đâu phải người làm nông
    Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
    Chuông reo tan buổi dạy rồi
    Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

    Trách mình đứng trước các em
    Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
    Rụng dần theo bụi phấn bay
    Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh
    Dẫu là lời giảng của mình
    Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
    Dẫu là tiết học vừa tan
    Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

    Hiểu dùm tôi các em ơi
    Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
    Cảnh đời chộn rộn bán mua
    Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

    Vờ quên cuộc sống bên ngoài
    Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
    Dở hay, yêu ghét, trắng đen
    Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu
    Ai còn dằn vặt đêm sâu
    Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
    Thật lòng tạ lỗi các em
    Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

    Trần Ngọc Hưởng

    Bụi phấn xa rồi

    Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
    Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
    Một mình thơ thẩn đi tìm lại
    Một thoáng hương xưa dưới mái trường

    Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
    Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
    Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
    Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!

    Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
    Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
    Cuộc đời cũng tựa như trang sách
    Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

    Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
    Buồn cho năm tháng hững hờ xa
    Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
    Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!

    Như còn đâu đây tiếng giảng bài
    Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
    Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
    Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

    Thái Mộng Trinh

    Nhớ cô giáo trường làng cũ

    Bao năm lên phố, xa làng
    Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
    Nhớ bài tập đọc a ê
    Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

    Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
    Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
    Vở ngày thơ ấu lần xem
    Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

    Tờ i nguệch ngoạc bút chì
    Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
    Thương trường cũ, nhớ làng quê
    Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

    Nguyễn Văn Thiên

    Hoa và ngày 20-11

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
    Còn rung rinh sắc thắm tươi
    20-11 ngày năm ấy
    Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

    Cô tôi mặc áo dài trắng
    Tóc xanh cài một nụ hồng
    Ngỡ mùa xuân sang quá
    Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Xuân sang, thầy đã bốn mươi
    Mái tóc chuyển màu bụi phấn
    Nhành hoa cô có còn cài?

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Tà áo dài trắng nơi nao,
    Thầy cô - những mùa quả ngọt
    Em bỗng thành hoa lúc nào.

    Phạm Thị Thanh Nhàn

    Nghe thầy đọc thơ

    Em nghe thầy đọc bao ngày
    Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
    Mái chèo nghe vọng sông xa
    Êm êm như tiếng của bà năm xưa
    Nghe trăng thuở động tàu dừa
    Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
    Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
    Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

    Trần Đăng Khoa

      

    Nắng ấm sân trường

    Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương
    Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng
    Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng
    Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng qươ

    Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ
    Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa
    Và cả gió cũng biết mê thơ nữa
    Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.

    Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm
    Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít
    Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít
    Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh

      Em ngồi yên uống suối mật trong lành
    Thời gian như dừng trôi không bước nữa
    Không gian cũng nằm yên không dám cựa
    Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng

    Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang
    Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm
    Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng
    Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người...

    Nguyễn Liên Châu
    Thầy

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

    GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN

    Có thể bây giờ cô đã quên em

    Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết

    Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt

    Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.



    Có thể bây giờ chiếc lá bàng non

    Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm

    Ai sẽ nhặt dùm em xác lá

    Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
    Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ

    Cho em được trở về chốn ấy

    Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái

    Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên



    Em nhớ hoài tiết học đầu tiên

    Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"

    Và chẳng ai học xong bài học làm người!

    Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười

    Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

    Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược

    Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi

    Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!

    Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...



    Diễm Chi
     LỜI CỦA THẦY

    Rồi các em một ngày sẽ lớn
    Sẽ bay xa đến tận cùng trời
    Có bao giờ nhớ lại các em ơi
    Mái trường xưa một thời em đã sống


    Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
    Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
    Thuở học về cái nắng xôn xao
    Lòng thơm nguyên như mùi mực mới


    Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
    Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
    Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
    Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ


    Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
    Các em mang theo mỗi bước hành trình
    Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
    Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...
     Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
    Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
    Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
    Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ


    Tạ Nghi Lễ

    (Trích trong tập Những Khoảng Trời Trong Sáng)
    THẦY

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi


    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai


    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...


    Ngân Hòang
      Tự Thú Với Thầy Em lạ lẫm bước chân vào Đại học
    Mặc áo sinh viên ngơ ngác giảng đường
    Mắt kiếm tìm giữa bè bạn bốn phương
    Bóng dáng thân thương bạn mình ngày ấy
     Tìm đâu được, một mình, thôi thì vậy
    Em tự tin kiêu hãnh, buổi ban đầu
    Đã một thời bài luận được khen "sâu"
    Phương trình toán em cho là đơn giản
     Kiến thức con người, đâu là giới hạn ?
    Em không tìm ra định luật bù trừ
    Nên nghĩ mình sức học hẳn còn dư
    Đâu biết được, ấy là thầy độ lượng !
     Năm đầu tiên em ngỡ mình lạc hướng
    Bài luận văn chỉ đủ điểm là cùng
    Cảm ơn thầy, cuộc sống vẫn bao dung
    Em chưa vấp nhưng hiểu mình nông cạn...

    Thanh Nhung




    Thầy Ơi ...! Mãi mãi bên con tiếng của thầy vang vọng
    Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua
    Bài giảng thầy như chắp cánh ước mơ
    Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích
     Có những lúc lặng thầm, con ngắm:
    Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn...
    Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm
    Sao thấy được nỗi lòng thầy cùng năm tháng !
     Đã đi qua một thời và con đã lớn
    Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô
    Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số
    Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la .
     Ở nơi xa theo hương bay của gió
    Con gởi lòng mình thương kính đến thầy yêu .

    Hàn Hồng Hân
      Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ Bao năm lên phố, xa làng
    Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
    Nhớ bài tập đọc a ê
    Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ
     Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
    Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
    Vở ngày thơ ấu lần xem
    Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.
     Tờ i nguệch ngoạc bút chì
    Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
    Thương trường cũ, nhớ làng quê
    Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

    Nguyễn Văn Thiên



     
    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Đình Hoan @ 09:45 20/11/2010
    Số lượt xem: 1237
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến